Tin Mừng Lc 21: 5-19
Một hôm, nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những
viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Đức Giê-su bảo: “Những gì anh em đang chiêm
ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.” Họ
hỏi Người: “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra,
thì có điềm gì báo trước?” Đức Giê-su đáp: “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt,
vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: ‘Chính ta đây’, và: ‘Thời kỳ
đã đến gần’; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc,
thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục
ngay đâu.” Rồi Người nói tiếp: “Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống
nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém;
sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện. Nhưng
trước khi tất cả các sự ấy xảy ra, thì người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh
em, nộp cho các hội đường và nhà tù, và điệu đến trước mặt vua chúa quan quyền
vì danh Thầy. Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy. Vậy anh em hãy ghi
lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào. Vì chính
Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thủ của anh em
không tài nào chống chọi hay cãi lại được. Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị
em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em. Vì danh Thầy,
anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng
không bị mất đâu. Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.”
SUY NIỆM
Không có gì là vĩnh cửu dưới bầu
trời này. Nhiều người Do thái nhìn ngắm và khen ngợi đền thờ Giêrusalem nguy
nga tráng lệ, được xây cất bằng đá cẩm thạch nguyên khối, mỗi cây cột cao hơn
12 mét. Đền thờ được trang trí với cây nho lớn bằng vàng ròng, quyên góp từ các
tín hữu. Mặt tiền đền thờ được dát bằng vàng lá, mỗi khi mặt trời lên, nó phản
chiếu ánh sáng chói lòa rực rỡ. Nhìn từ xa, đền thờ trông như một núi tuyết khổng
lồ vì màu trắng toát của đá cẩm thạch. Chính vẻ huy hoàng lộng lẫy của đền thờ
mà người ta tưởng nó sẽ tồn tại vĩnh viễn.
Chúa
Giêsu đã đánh đổ quan niệm sai lầm đó. Người loan báo đền thờ sẽ bị tàn phá một
cách thảm hại, không còn hòn đá nào chồng trên hòn đá nào. Quả thật, tiên báo
này đã hoàn toàn ứng nghiệm năm 70 sau Công nguyên, khi vua Titô đem quân bao
vây, tàn sát dân chúng, bắt những tù binh, và thiêu hủy đền thờ thành ra hoang
vu tiêu điều.
Mọi người
kinh hoàng sợ hãi khi nghe Chúa Giêsu loan báo việc đền thờ bị phá hủy. Họ xin
Người cho biết thời gian và điềm báo trước. Nhưng Người không cho biết gì thêm
lại còn dựa vào lời tiên báo trên để nói về ngày tận thế. Trước ngày đó, sẽ có
những thử thách đức tin.
Có thể có
những ngôn sứ giả hiệu, mạo danh Chúa để mê hoặc tín hữu, hay loan báo thời
gian đã đến gần để làm mất niềm hy vọng nơi những kẻ tin.
Có thể có
những cuộc bách hại các tín hữu, thậm chí cả sự chia rẽ trong các gia đình.
Nhưng Người
khuyên họ: “Đừng sợ”. Hãy tin tưởng trong phó thác và bền đỗ trong đức tin. Vì
Thiên Chúa luôn quan phòng chở che cho những ai cậy trông nơi Người.
Đối với
Chúa Giêsu, bách hại và thử thách không phải là điều đáng sợ mà là một cơ may,
để người tín hữu có dịp “làm chứng”: để cho kẻ bách hại hiểu biết đức tin của
người tín hữu, và để người tín hữu chứng tỏ lòng tin vào Thiên Chúa trong cơn
thử thách.
Quả thật,
Thiên Chúa muốn niềm tin phải là một hành động tín nhiệm sâu xa nơi Người, một
biểu lộ tín thác tuyệt đối vào Người, cho dù có phải chịu thử thách đớn đau nhất,
kể cả sự chết. Đức Tổng Giám mục Fulton Sheen có viết: “Để trắc nghiệm đức tin
của ta, cần phải xem phản ứng lúc đau khổ và thử thách, chứ không phải lúc thuận
buồm xuôi gió”.
Lạy Chúa, đức tin
không giữ cho chúng con khỏi chết, cũng không cứu chúng con thoát đau khổ, nhưng
đức tin chính là hiến dâng mạng sống.
Xin ban thêm đức tin
cho chúng con, để trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúng con vẫn luôn kiên trì giữ vững
niềm tin vào Chúa. Amen.
AI LÀ VĨNH CỬU ?
Một hôm
vua Ai cập đang đứng chiêm ngưỡng những công trình mà ông cho xây dựng tại
thành phố Eliôpôli, bỗng có cụ già râu tóc bạc phơ không biết từ đâu tới đã cười
ngạo nghễ và thách thức nhà vua:
- Hãy bỏ
lại tất cả và cút đi!
Nhà vua
giận tím gan, nhưng ông ta đã nén giận và hỏi:
- Hỡi lão
già, ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta cách hỗn xược như thế? Không lẽ ngươi
quyền thế hơn ta?
Ông lão
quả quyết:
- Đúng thế!
Vì ta là thời gian.
Nghe đến
tên thời gian, vua Ai cập tái mặt, té nhào khỏi ngai vàng. Cùng với ông, cả đế
quốc Ai cập cũng sụp đổ.
Lão già
thời gian cũng rảo qua khắp các đế quốc trên địa cầu. Lão đi đến đâu, các đế quốc
đều rơi như sung rụng.
Nhưng
ngày kia, người ta bỗng thấy xuất hiện, tại đồi Vatican một cụ già khác. Lão
già thời gian cũng một giọng điệu vô cùng hách dịch đến trước thành Vatican gầm
lớn:
- Ta là
thời gian đây!
Tiếng gầm
thét đó làm rung chuyển trái đất, nhưng lại không làm cho cụ già trên đồi
Vatican mảy may lo sợ. Cụ bình tĩnh đáp:
- Còn ta,
ta chính là vĩnh cửu! Xuyên qua các thế hệ ta phải đại diện cho lòng chung thủy
của Thiên Chúa đối với con người.

No comments:
Post a Comment