Tin Mừng Lc 19: 1-10
Sau khi vào
Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy. Ở đó có một người tên là Gia-kêu;
ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem
cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại
lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì
Người sắp đi qua đó. Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với
ông: “Này ông Gia-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!” Ông vội
vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau:
“Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ!” Còn ông Gia-kêu thì đứng mà thưa với
Chúa rằng: “Thưa Ngài, này đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo;
và nếu tôi đã cưỡng đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn.” Đức Giê-su nói về
ông ta rằng: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con
cháu tổ phụ Áp-ra-ham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.”
Suy Niệm:
Tất
cả sẽ không thể giải thích được nếu không có tình yêu. Chúa quan tâm tới Giakêu
vì Chúa yêu thương ông, như người mục tử tốt lành đi tìm con chiên lạc. Chúa
khiêm nhường vì Chúa yêu thương ông, như người cha cõng con trên vai. Chúa tha
thứ vì Chúa yêu thương ông, như người cha sẵn sàng chờ đón đứa con hoang đàng.
Chúa tin tưởng vì Chúa yêu thương ông, như người mẹ không khi nào nói rằng con
mình xấu, dù nó phạm tội trăm lần. Chúa nhìn ông bằng ánh mắt yêu thương. Ngập
tràn trong yêu thương, trái tim Giakêu bừng lên ngọn lửa yêu thương. Đời ông được
đốt cháy trong yêu thương. Nên ông đã đáp lại tình yêu thương của Chúa. Vì yêu
mến Chúa mà ông yêu thương đồng loại. Yêu thương nên đền bù thiệt hại. Yêu
thương nên chia sẻ chân thành.
Lạy
Chúa Giêsu, trước người lầm lỗi,
Xin cho chúng
con thay thế những lời kết án bằng những lời lẽ yêu thương;
Xin cho chúng
con biết thay đổi cái nhìn khinh khi bằng cái nhìn tôn trọng;
Xin cho chúng
con biết thay thế thái độ xa lánh bằng thái độ tiếp đón ân cần…
Nhờ đó, chúng
con sẽ tạo cơ hội cho nhiều anh em lầm lỗi có cơ may phục thiện và đổi mới cuộc
đời.
Ánh
Mắt Đầy Yêu Thương
Nhiều đệ tử đang theo học Thiền định
dưới sự hướng dẫn của thiền sư Sengai. Một người trong bọn họ thường hay thức dậy
ban đêm, vượt tường ra phố để dạo mát cho thỏa thích.
Một đêm kia, Sengai đi giám thị phòng ngủ, thấy một đệ tử vắng mặt
và cũng khám phá ra được chiếc ghế đẩu cao mà anh ta thường dùng để leo qua tường.
Sengai dời chiếc ghế đi chỗ khác và đứng thay vào chỗ đó. Khi anh chàng rong
chơi trở về, không biết rằng Sengai là chiếc ghế, anh ta đặt chân lên đầu thầy
và nhảy xuống đất. Lúc khám phá ra việc mình đã làm, anh ta hoảng sợ, nhưng Sengai nhẹ nhàng bảo:
- Sáng sớm hôm nay trời lạnh
lắm. Con hãy cẩn thận kẻo bị cảm đấy?
Từ đó, người đệ tử ấy không bao giờ bỏ ra ngoài ban đêm nữa. Anh
chuyên tâm học tập và trở thành người đệ tử gương mẫu của thầy Sengai.

No comments:
Post a Comment